| YouTube Channel

डिम्भ् (Dimbh)

 
Apte
English
डिम्भ् [ḍimbh], 1 Ā. see डिप्.
Monier Williams Cologne
English
डिप्, डिम्प्, डिम्भ्
cl.
10. Ā. डेपयते, डिम्प्°, डिम्भ्°, to heap together,
Dhātup.
xxxiii, 4 :
cl.
4. 10. 6.
P.
डिप्यति, डिपति, देपयति (v.l. टेप्°,
Vop.
) Ā. डिम्बयते, to throw,
Dhātup.
डिम्भ् See डिप्.
Monier Williams 1872
English
डिम्भ् डिम्भ् or डिम्ब्। See rt. डिप् above.
Benfey
English
डिम्भ् डिम्भ्, i, 10, Ātm. To
collect.
Bopp
Latin
डिम्भ् 10. P. A. (सङ्घाते K. सङ्घे V.
scribitur डिभ्,
gr. 110^a).) coacervare
v. डप्.
धातुपाठः (Krishnacharya)
Sanskrit
धातुः:
डिम्भ्
मूलधातुः:
डिभि
धात्वर्थः:
क्षेपे
गणः:
चुरादिः
कर्मकत्वं:
सकर्मकः
इट्त्वं:
सेट्
उपग्रहः:
उभयपदी
रूपम्:
डिम्भयति-ते
Burnouf
French
*डिम्भ् डिम्भ्। डिम्भयामि 10
cf. डप्।